Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2021

Order 1 chai rượu sữa, vì tự nhiên nhớ Cuối Ngõ, dù từ lâu rồi Cuối Ngõ ko còn bán rượu. 

Mà nhớ Cuối Ngõ, có khi lại là nhớ mình, của những ngày đã xa....

Giờ đã là 1h đêm, mà ko sao ngủ được. Mình ngồi lọt thỏm trong đêm, càng cố nghe mọi âm thanh xung quanh thì không gian càng trở nên tĩnh lặng. 

Trống rỗng (  )

Việc duy nhất muốn làm lúc này là nhấm nháp 1 ly rượu sữa thật lạnh. Rồi nhìn bóng mình đổ lên tường....vững trãi. Ừ. Phải vững chứ.

Cơ mà rượu chưa về, nên là ráng ngủ thôi. 🙂





Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2021

Sáng nay, mình dậy sớm cùng lũ chim, sau tiếng thở khò khè từ M....

Vẫn là cái kiểu thích nằm nghe mọi thanh âm ngoài kia lọt qua khe cửa đều đều, chậm rãi. Những lúc như thế mình luôn tưởng tượng về 1 thế giới khác. Thế giới mà những con chim biết hát, con thạch sùng biết nói, con dế biết ôm đàn đánh những bản tango.... 

Đôi khi mình thấy mình lạc lõng trong chính suy nghĩ của mình, trong cả những điều mình tưởng tượng. 

Hôm qua mơ, có 1 bàn tay vuốt nhẹ lên tay mình khi mình bị đau chỉ để giải thích cho 2 từ "sâu sắc". Là bàn tay của 1 người ko được bình thường và nhanh nhẹn, nhưng lại có 1 trái tim thật ấm và 1 nụ cười thật hiền. Và...mình đã rất muốn nắm lấy bàn tay ấy, thật chặt...

Thỉnh thoảng, mình bị ai đó tìm cớ đá ra khỏi cuộc đời họ 1 cách không thương tiếc. Xét cho cùng, cũng không có gì đáng buồn cả, 1 mối quan hệ ý nghĩa thật sự thì sẽ luôn ở lại.

Ngoài trời bắt đầu nhờ nhờ sáng. Mùa đông nên ngày đến muộn. Mình lại nằm đợi bé bỏng của mình thức giấc, bắt đầu ngày mới bằng câu "Good morning mom" "The sun is up". Ấy có lẽ là điều tuyệt vời, ý nghĩa nhất với mình lúc này ...


Thứ Năm, 1 tháng 7, 2021

Come back

Không ngủ được....

Phải từ rất rất lâu rồi 1 đứa thật sự ...lười mày mò với công nghệ mới lại có thể viết gì đó  trong ngôi nhà này, dù thỉnh thoảng vẫn ghé về, im nằm, lục lọi những kí ức ngủ quên. Ấy là khi...mình bỗng thấy mình lạc lõng giữa hiện tại, giữa mọi thứ xung quanh, và đôi khi với chính mình...

Như bây giờ...




Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Đi qua mùa



"Trưa muộn. Đi về giữa cơn mưa. Lá sấu như là rụng quanh năm suốt tháng. Có chiếc lá cõng mưa bay ngang mặt, rồi kiệt sức rơi xuống đất, cuốn theo vòng quay của những chiếc bánh xe vội vã. Chọn con đường xa hơn nhưng vắng hơn chút chút để đi. Nước mưa nhòa mặt, tan trên môi ngọt lịm. Chỉ có thế thôi, mà tự nhên muốn mình bé lại, như ngày xưa 14, đã biết ngồi bên cửa sổ...làm thơ, vào những buổi trưa trốn ngủ ngắm mưa rơi trắng xóa và tưởng tượng đủ điều. Yêu mưa có lẽ cũng bởi vì những tháng ngày như thế.

Bạn viết: "Có những ngày biết tìm nắng ở đâu". Khẽ cười. Sign out.

Ấy thế mà có lúc, mình đã nhìn thấy nắng trong mưa...."


Thế rồi chị...."phổ thơ" cho mẩu cảm xúc bâng quơ của mình, hết sức dễ thương:

Ngày hôm nay trưa muộn
Đi về giữa cơn mưa
Lá sấu như là rụng
Quanh năm suốt bốn mùa...

Lá cõng mưa ngang mặt
Rồi buông mình rụng rơi
Cuốn theo vòng quay vắng
Những bánh xe vội rời....

Nước mưa vương nhòa mặt
Trên trên môi ngọt ngào
Bống muốn mình bé lại
Như mười bốn hôm nào...
Ngồi bên khung cửa sổ
Làm thơ những buổi trưa
Tưởng tượng và mơ mộng
Trốn ngủ vì ngắm mưa...

Ngày hôm qua bạn ấy
"Biết tìm nắng ở đâu"
Khẽ cười...Mình đã thấy
Nắng trong mưa ngập ngời...

:)